Sự yên tĩnh khi chhúng tôi đang chơi game bài tá lả

Những tiếng nổ lớn phá tan sự yên tĩnh khi chhúng tôi đang chơi game bài tá lả. Tôi quay đầu lại nhìn ngôi nhà phía bên kia đường. Tiếng súng? Tôi lo sợ nghĩ. Tôi lập tức đưa tay vào túi tìm di động, định gọi 911, rồi mới nhớ ra tôi đang ở trong ký ức của Lĩnh Lĩnh. Mọi thứ tôi đang thấy đều đã diễn ra trong quá khứ. Tôi chẳng thể thay đổi được gì.

anh bai lan 18 (516)

Tiếng bước chân vang lên trong màn sương, và tôi lặng người nhìn bố tôi chạy qua cánh cổng của ngôi nhà phía bên kia đường và biến mất chỗ rẽ của cái vườn bên cạnh. Tôi lập tức chạy theo ông.

Bố! Tôi thét lên, không thể ghìm lại. Đừng tiến lại đó! Ông đang mặc nguyên bộ quần áo mà ông mặc khi ra ngoài ngày ông bị giết. Tôi chạy qua cổng và thấy ông ở đằng sau ngôi nhà. Tôi run dữ dội, vòng tay qua người ông. Chúng ta nên về thôi. Chúng ta cần ra khỏi đây. Một điều kinh khủng sắp xảy ra.

Bố tôi chạy thẳng qua vòng tay tôi, tiến đến một bức tường đá chạy dọc theo khuôn viên nhà. Ông cúi người di chuyển từng tí một, cặp mắt dán chặt vào cửa sau của ngôi nhà. Tôi tựa vào tấm ván ghép và nhìn mọi người chơi game bài tam cúc, gục mặt xuống tay và khóc. Tôi không thể thấy điều này. Vì sao bố tôi lại bảo tôi sờ vào vết sẹo của Lĩnh Lĩnh? Tôi không muốn thấy điều này. Ông không hiểu tôi đã chịu nhiều đau khổ tới mức nào sao?

Sự yên tĩnh khi chhúng tôi đang chơi game bài tá lả

Cơ hội cuối. Những lời nói ấy vang ra từ bên trong căn nhà, qua cánh cửa sau để ngỏ.

Cút thẳng xuống địa ngục đi.

Tiếng súng nữa vang lên, và tôi quỳ xuống, áp vào tường, hi vọng ký ức này kết thúc.

Con bé đâu? Lời nói được cất lên thật nhẹ nhàng, thật điềm tĩnh, tôi hầu như không thể nghe được nó qua tiếng khóc ủy mị của tôi.

anh bai lan 18 (517)

Nhìn sang bên, tôi thấy bố tôi đang tải game bài uno chuyển động. Ông lén lút băng qua sân, tiến về chỗ cửa. Tay ông cầm khẩu súng, và ông giơ nó lên, ngắm bắn. Tôi chạy về phía ông, cố nắm  tay ông, cố giật lấy khẩu súng, cố đẩy ông lại phía bóng đêm. Nhưng giống như đang chạm vào một bóng ma – tay tôi xuyên qua ông.

Bố tôi bấm cò. Tiếng súng xé tan bóng đêm, xé tan sự tĩnh lặng. Ông bắn liên tục. Mặc dù không hề muốn đánh game bài tứ sắc, tôi ngoảnh mặt về phía ngôi nhà, nhìn thấy vóc dáng gầy gầy của một thanh niên mà ông đang bắn từ đằng sau. Ngay bên kia hắn, một người đàn ông khác nằm gục trên sàn, lưng đặt trên  sofa. Ông ta đang mất máu, vẻ mặt nhăn nhó vì sợ hãi và đau đớn.

Add a Comment